Möa cuoái tuaàn
Trời lắc rắc, thêm những giọt mưa
Cái lạnh sâu, nỗi niềm càng lắng
Cũng tựa ai, bỗng thèm chút nắng
Cho bờ vai đỡ nhức gọi là
Rồi vẩn vơ nhỏ xíu, thật xa
Chỉ thấy thương ai cần ra phố!
Mỗi hoàn cảnh đừng so sướng khổ
Xe, không xe, là béo hay gầy,…
Chút cảm thông chia sẻ đó đây
Khi người thân sắp vào vụ cấy
Mẹ và em mỗi ngày vẫn vậy
Chân lội bùn nước giá mùa đông
Mưa cứ gieo mặt ruộng mênh mông
Tay tê buốt Mẹ còn không nghỉ
Rồi thầm mong con rèn ý chí
Để ngày mai con được bằng người
Mẹ khuyên con luôn nở nụ cười
Đừng suy ngẫm vệt hằn trán Mẹ
Mẹ cố nhiều cho con được khỏe
Vẫn ơn trời đơn giản vậy thôi!



