11 thg 1, 2015

Đơn giản với...

Möa cuoái tuaàn


Trời lắc rắc, thêm những giọt mưa
Cái lạnh sâu, nỗi niềm càng lắng
Cũng tựa ai, bỗng thèm chút nắng
Cho bờ vai đỡ nhức gọi là
Rồi vẩn vơ nhỏ xíu, thật xa
Chỉ thấy thương ai cần ra phố!
Mỗi hoàn cảnh đừng so sướng khổ
Xe, không xe, là béo hay gầy,…
Chút cảm thông  chia sẻ đó đây
Khi người thân sắp vào vụ cấy
Mẹ và em mỗi ngày vẫn vậy
Chân lội bùn  nước giá mùa đông
Mưa cứ gieo mặt ruộng  mênh mông
Tay tê buốt Mẹ còn không nghỉ
Rồi thầm mong con rèn ý chí
Để ngày mai con được bằng người
Mẹ khuyên con luôn nở nụ cười
Đừng suy ngẫm vệt hằn trán Mẹ
Mẹ cố nhiều cho con được khỏe

Vẫn ơn trời đơn giản vậy thôi!

5 thg 1, 2015

Hồi tưởng vu vơ


Những bóng hồng mà tạo hóa sinh ra
Luôn tỏa sắc và gợi nguồn thi hứng
Nếu như thiếu, mặt trời không thể hửng
Cả thế gian đêm tối sẽ buông về
Trái đất này là đông lạnh tái tê
Hay sa mạc không còn sức sống nữa
Chỉ mong mỏi gửi cho đời chút lửa
Xíu thế thôi chút lãng mạn như là
Chút mộng mơ về quá khứ thật xa
Về hình bóng thành lời ca bất hủ
Nhưng thực tại trong thẳm sâu tự nhủ
Hay chính ta là dĩ vãng thật rồi!
Kẻ ngu ngơ để tuổi trẻ vuột trôi
Khi bóng nắng buổi chiều đông bặn núi
Tựa tiều phu dọc cánh rừng thui thui
Lại ước như gặp tia nhỏ nắng hè?
Mái tóc xưa soi bóng nước bờ khe
Thủa thiếu thời mỗi lần em đi gội
Cũng như ai trên cầu tre bước vội
Thoáng thật nhanh mà rõ tận bây giờ

28 thg 12, 2014

Chút cảm nhận

Nhöõng tôø lòch cuoái


Mới hôm nào đã đến hôm nay
Gió đông về nâng tờ lịch cuối
Ồ sắp hết một năm rong ruổi
Khắp nẻo đường kiếm kế sinh nhai
Vết dọc ngang trên trán đậm dài
Bởi cũng chỉ nhiều đêm trăn trở
Phận làm người cứ hoài mắc nợ
Chuyện trả vay khó nói là gì
Chút nữa thôi tờ lịch cuối bỏ đi
Đông sẽ tàn hoa mùa xuân nở
Có hết chăng những lần bỏ lỡ

Để lại ca khúc hát đợi chờ?

27 thg 12, 2014

Nói hộ bạn tôi

Noãi nieàm thao thöùc

                     

Em và anh cùng chung một tuổi thơ
Trên quê hương cái thuở còn nghịch ngợm
Ta vẫn gặp em khi chiều buông nắng sớm
Dáng hình yêu còn đọng đến bây giờ
Và bao lần cứ đặm mãi giấc mơ
Phút chia tay cơn mưa về xối xả
Thời gian trôi sao cứ hoài vội vã
Anh ngập ngừng kỷ vật định chưa trao
Lồng ngực anh thoáng cơn gió xôn xao
Chỉ kịp nhìn em rồi bước vào quân ngũ
Tháng năm dài bao nhiêu lần tự nhủ
Nói cùng em sao khó thế một lần?
Gió cuốn đi anh nhỡ một bước chân
Lời muốn tỏ nên vẫn hoài nguyên vẹn
Và hôm nay như trời cho lần hẹn
Để gặp em nhắc chuyện của thiếu thời
Và từ đâu vừa thoáng chút chơi vơi
Cơn gió lạ lại căng đầy lồng ngực
Niềm ước ao vốn bao ngày vẫn thức
Để hôm nay nóng hổi đến khôn lường…

3 thg 11, 2014

Cảm ơn trò nói:

Thöông Thaày!


Em hỏi rằng: “Thầy tầm độ bảy mươi ?”
Vẫn khỏe chán thấy thường thức thật muộn
Nói dối ư? Thực tình ta chẳng muốn
Với người ta chỉ vui vẻ tuổi già

2 thg 11, 2014

Nếu được

Chæ mong theá


Khỏe được rồi chẳng mơ sống nhiều đâu
Vì vẫn phải cuốc cày thêm ít nữa
Để kiếm trọn mỗi ngày đôi ba bữa
Cho các con không phải đói quá nhiều
Vài ba năm chỉ mơ được bây nhiêu
Chúng tự kiếm... thân già đi thanh thản
Nếu vẫn còn lấy áng thơ làm bạn
Chút cơm rau nơi quê Mẹ an bình
Và vui hơn có bầu bạn cùng mình
Dọc con suối cùng ngâm nga, tản bộ
Tự hiểu mình đâu dám mơ sướng khổ

Tựa trời cho dẫu có ít hay nhiều!

28 thg 10, 2014

Chạnh buồn!

Suốt buổi nghe các người trẻ tọa đàm
Rặt những chuyện của từ quán NET
Cố gắng chắt mà không còn gì hết…
Đất nước ơi! tương lai sẽ thế nào?
Văn học ư, công trình rộng hay cao…
Toàn thứ nhỏ!  đã quên dầu khái niệm
Thương ông bà cố gắng làm, tằn tiện
Để con đi kiếm cái chữ giúp mình
Có mấy cô da hồng trắng, miệng xinh
Dùng từ đệm chỉ nghe thôi không thể
Là từ đâu mà tại sao lại thế?
Lòng chạnh buồn ngụm nước nuốt không trôi!

27 thg 10, 2014

Những đêm

Töï buoàn!


Khi đêm về chỉ còn lại mình con
Nghe tiếng gió xạc xào từ quê Mẹ
Và đâu đây vẳng tiếng người khe khẽ
Đêm thật dài nỗi cô quạnh dài thêm!
Nhớ Mẹ nhiều rồi thầm khóc bao đêm
Nước mắt con cũng như dần cạn kiệt
Ở tận đâu Mẹ con ơi có biết

Nỗi buồn nào không thể nói cùng ai?

26 thg 10, 2014

Cha, Mẹ thân yêu ơi

Haõy tin con!




Con giang tay đón ánh sáng bầu trời
Rồi chắt lại những gì là đẹp nhất
Vẻ ngây thơ nhưng nhiệt thành chân chất
Mẹ, Cha ơi hãy tin tưởng ở con
Không nhiều đâu để đắp bể, dời non
Nhưng cũng đủ cho tương lại thật đẹp!

Mái nhà xưa trong lòng con không hẹp
Đã nuôi con có vóc dáng bây giờ
Con tin rằng sẽ làm rạng giấc mơ
Mà Mẹ, Cha đã tháng ngày ấp ủ
Sự sang, hèn biết bao nhiêu là đủ
Chỉ tấm lòng con hướng trọn tương lai!