26 thg 10, 2013

Vĩnh biệt Cha!

 Ba mươi năm con được làm con Cha
Người cán bộ trung kiên mẫu mực
Kính trọng Cha cháu con chung sức
Động viên Cha an hưởng tuổi già

Căn bệnh hiểm nghèo hành hạ thân Cha
Cha đau lắm! nhưng người luôn cố chịu
Chỉ ước muốn cơn đau trong Cha vợi dịu:
Để Cha vui lan tỏa đến cả nhà

Mệnh của trời đã mang người đi xa!
Lòng bỗng nghẹn! con dấu dòng nước mắt
Không còn nữa cái cầm tay thật chặt
Mỗi lần đến thăm xin phép đi về

Thức với đêm bóng tối quá lê thê
Không còn nữa! để Cha con đàm thoại
Áng thơ nào con viết còn khờ dại
Chữ nghĩa nào con viết quá ngu ngơ

Ba mươi năm không trọn nổi một giờ
Chưa kịp nói những điều muốn nói
Vĩnh biệt Cha! Lòng con đau nhói
Cha đi rồi! con lặng lẽ khóc Cha!

6 nhận xét:

  1. Đọc những vần thơ của lão(người thầy), em thật xúc động, không cầm được nước mắt......rưng rưng.
    em may mắn vẫn còn ba và mỗi một ngày qua đi lại thấy thời gian mình được chăm sóc ba ngăn ngắn lại.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật lòng sẽ chia ..........

      Xóa
    2. TRỐNG TRÃI!

      Một căn gác nhỏ thôi
      Sao hôm nay rộng thế!
      Sách vẫn đầy trên kệ
      Mép quăn hết cả rồi

      Chiếc giường bé tẹo thôi
      Sao rộng dài khôn tả
      Cây trước hiên vàng lá
      Đôi cá nhỏ trễ bơi

      Mọi thứ trở rối bời
      Vắng tiếng ho nhè nhẹ
      Vắng bước chân đi khẽ
      Vắng lời dạy ân cần

      Lối ngõ và góc sân
      Như trở nên trống trãi
      Thế ư! Và mãi mãi
      Căn gác buồn nhớ Cha!

      Xóa
  2. Nghẹn!
    Một lời cầu nguyện gửi trên ảo mong Cha của bạn được siêu sinh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Hà Băng đã chia sẻ nỗi buồn!

      Xóa